06/02/2013

VỊ GS MỸ BỊ PHÊ DỮ DỘI VÌ CHÊ NGƯỜI VIỆT




Bài báo của một giáo sư ở ĐH Stanford (Mỹ) nói rằng người Việt Nam “có xu hướng hung hăng” và thích ăn thịt, đặc biệt là "ăn hết" thịt chuột, chim và chó... đang gây phẫn nộ trên khắp thế giới.

Bài báo “Dù ngày càng giàu có, nhưng khẩu vị của người Việt chẳng giống ai” của tác giả Joel Brinkley, cựu phóng viên mảng đối ngoại Thời báo New York, và từng giành giải báo chí danh tiếng Pulitzer, được đăng trên trang Chicago Tribune hôm 3/2. Kể lại chuyến đi của mình tới Việt Nam, nhà báo này nói rằng ông thấy nhiều sóc, chim và chuột bị giết lấy thịt. Brinkley còn nói “Việt Nam bị Quỹ động thực vật hoang dã quốc tế coi là nước tiêu diệt động vật hoang dã nhiều nhất thế giới”.

Brinkley bắt đầu câu chuyện như sau: “Khi ở Việt Nam, bạn không cần mất nhiều thời gian mới có thể nhìn thấy điều gì đó bất thường. Bạn không nghe được tiếng chim hót, không thấy sóc nhảy nhót trên cây hay chuột rúc rích trong thùng rác. Không có con chó nào đi dạo”.

“Thực tế là, bạn gần như không thể nhìn thấy động vật hoang dã hay động vật được thuần hóa nào. Chúng đi đâu hết cả rồi. Có thể bạn sẽ rất ngạc nhiên khi biết rằng: Hầu hết chúng đã bị ăn thịt”.



Bài báo bị chỉ trích vì nói quá việc ăn thịt động vật ở Việt Nam, cũng như gắn vấn đề ăn thịt động vật thông thường với chuyện bảo tồn động vật hoang dã. (Ảnh tác giả sử dụng trong bài viêt)


Bài báo gây ra phản ứng giận dữ từ rất nhiều người Việt Nam và nước ngoài, nhiều người nói rằng bài viết này mang tư tưởng phân biệt chủng tộc. Thứ 6 tuần qua, ban dịch vụ truyền thông của Chicago Tribine phải đưa ra thông báo xin lỗi, nói rằng bài viết này không đáp ứng đủ tiêu chuẩn báo chí cần thiết và cần phải qua nhiều bước biên tập”.

“Chúng tôi lấy làm tiếc vì điều này, và chúng tôi sẽ chú ý để bảo đảm quá trình biên tập chặt chẽ hơn trong tương lai”.

Gwen Uyen Nguyen, đồng sáng lập mạng lưới trực tuyến OneVietnam Network có trụ sở tại Mỹ với mục đích hỗ trợ các nước Đông Nam Á, nói rằng bài báo này là một sự “sỉ nhục”.

“Đó là sự tấn công trực diện vào nền văn hóa của chúng tôi. Tôi không tin rằng nó lại được viết bởi một người từng giành giải Pulitzer và là giáo sư ĐH Stanford”.

Quỹ động thực vật hoang dã thế giới (WWF) chỉ trích chính sách bảo tồn của Việt Nam đối với hổ, tê giác và voi, nhưng nỗ lực không mấy hiệu quả của chính phủ không liên quan gì đến việc tiêu thụ các loài động vật khác như chuột và chó. Đó là nhận xét của Pamela McElwee, trợ lý giáo sư về lĩnh vực hệ sinh thái con người tại ĐH Rutgers và là chuyên gia về bảo tồn hoang dã ở Việt Nam. Buôn bán động vật hoang dã là vấn đề ở rất nhiều nước.

“Tôi không hiểu tại sao ông ấy lại gắn việc không thích người ăn thịt chó và chuột với vấn đề bảo tồn động vật hoang dã ở Việt Nam”, McElwee nhận xét.

McElwee, người đã sống ở Việt Nam 5 năm, cũng chỉ trích việc Brinkley suy luận thói quen ăn thịt của người Việt với tính hung hăng. “Lịch sử của Đông Nam Á là hầu hết mọi quốc gia đều đã trải qua chiến tranh. Nước Mỹ có dân số ăn thịt lớn thứ hai thế giới tính theo trung bình đầu người”, McElwee nói.

Trong một bài phỏng vấn, Brinkley nói ông viết bài báo nói trên sau chuyến đi 10 ngày tới Việt Nam. Trong suốt 6 năm viết thể loại bài này, Brinkley cho biết ông ta chưa từng vấp phải sự phản ứng nào dữ dội như vậy.

Trúc Quỳnh (theo Chicago Tribune) 

Nguồn Khám phá

Đây là bản tiếng anh bài viết của vị giáo sư :


Joel Brinkley: Despite increasing prosperity, Vietnam's appetites remain unique



American Voices
TRIBUNE MEDIA SERVICES
Recent Columns

3:16 pm, February 1, 2013
You don't have to spend much time in Vietnam before you notice something unusual. You hear no birds singing, see no squirrels scrambling up trees or rats scurrying among the garbage. No dogs out for a walk.

In fact, you see almost no wild or domesticated animals at all. Where'd they all go? You might be surprised to know: Most have been eaten.

Of course, as with most states in the region, tigers, elephants, rhinos and other big animals are trafficked to China. At this, of course, Vietnam is hardly alone -- though the World Wildlife Fund describes the state as the world's greatest wildlife malefactor.

Various reports show that Vietnamese kill more rhinos for their horns than any other nation. Chinese value those horns for their mythical medical qualities -- like so many exotic-animal body parts.

Animal trafficking explains the dearth of tigers, elephants and other big beasts. But what about birds and rats? Yes, people eat those, too, like almost every animal that lives there. In Da Nang in January, I saw a street-side merchant with bowls full of dead rats for sale -- their fur removed but otherwise intact -- ready to cook.

Last spring, Conservation International reported that several varieties of Vietnamese gibbon, part of the ape family, "are perilously close to extinction" -- all but a few of them already eaten.

All of this raises an interesting question. Vietnamese have been meat eaters through the ages, while their Southeast Asian neighbors to the west -- Cambodia, Laos, Thailand and Myanmar -- have largely left their wildlife alone.

In each of these other countries you see flocks of birds that are absent in Vietnam along with numerous pet dogs and cats. There, people eat rice, primarily, and for many people in most of those states their diet includes little more than that.

Vietnam has always been an aggressive country. It has fought 17 wars with China since winning independence more than 1,000 years ago and has invaded Cambodia numerous times, most recently in 1979. Meantime, the nations to its west have largely been passive in recent centuries.

Many anthropologists and historians attribute the difference to the state's origins. Vietnam was born of China, while India heavily influenced the other countries -- two nations with drastically different personalities, even today.

Well, certainly that played a part. But I would argue that because Vietnamese have regularly eaten meat through the ages, adding significant protein to their diet, that also helps explain the state's aggressive tendencies -- and the sharp contrast with its neighbors.

Right now, the favored dish is dog. In fact, dog meat is particularly prized. It's considered a specialty because it is said to contain more protein than other meats. For Vietnamese, tradition has it that whenever you have bad luck you should eat dog meat to change your fate. But you shouldn't eat it at the start of the lunar month, or the reverse will happen. You'll actually bring on bad luck.

Now, however, tradition is clashing with modernity -- and the law has changed with it. Thirty years ago, it was illegal to keep a pet dog. The government held the view that dog meat was a nutritional priority that couldn't be ignored. That point of view still pertains, though the government repealed the law years ago.

In fact, still today, driving down the highway it's not unusual to see a flatbed truck hauling dogs curled up in little stacked cages, six cages high, eight deep, off to market -- similar to the way chickens are transported to slaughterhouses in the west.

But now, Vietnam is a rapidly prospering state; more than half the population was born after the Vietnam War (which they call the American war). Per capita income is about $3,400, which may not seem like a lot but is higher than in most neighboring states. And as the middle class grows, so does Western influence -- picked up from television, movies, Facebook, Twitter and the rest.

With that has come a new desire among some to keep pets. So now you do see an occasional dog here and there, lounging on the front porch of someone's home -- but under the watchful eye of its owner. Even now, as Vietnam rapidly modernizes and matures, if the dog wanders too far from home, someone will grab it and then serve dog for dinner.

Visiting Vietnam, many Western visitors despair. As one Western blogger put it: "I can quite honestly say it's the most gruesome thing I have ever seen."

I could not agree more.

(Joel Brinkley, a professor of journalism at Stanford University, is a Pulitzer Prize-winning former foreign correspondent for the New York Times.)

Editor’s note: Tribune Media Services, which distributed this article, issued a follow-up statement on Friday, February 1:

Tribune Media Services (TMS) recently moved an opinion column by Joel Brinkley about his observations from a trip to Vietnam that did not meet our journalistic standards. The column has provoked a highly critical response from readers since its release. 

TMS has a rigorous editing process for its content, and in the case of Brinkley’s column that moved Jan. 29, all the required steps did not occur. We regret that this happened, and we will be vigilant in ensuring that our editing process works in the future.
______________________________
Bản dịch :

JOEL BRINKLEY - MẶC DÙ NGÀY CÀNG THỊNH VƯỢNG, KHẨU VỊ CỦA NGƯỜI VIỆT VẪN KỲ DỊ

Nguồn: Chicago Tribune
Diên Vỹ chuyển ngữ

Bạn không cần phải bỏ nhiều thời gian ở Việt Nam để nhận thấy những điều bất thường. Bạn không nghe tiếng chim hót, không thấy sóc leo cây hoặc chuột lục lọi trong những đống rác. Chẳng có con chó nào chạy rông.

Trên thực tế, hầu như bạn không thấy được một con thú hoang hoặc thú nuôi nào cả. Chúng đi đâu cả rồi? Bạn có thể ngạc nhiên khi biết được rằng: chúng đều bị ăn thịt cả.”

Dĩ nhiên, cũng như đa số các nước trong vùng, hổ, voi, tê giác và những động vật lớn khác đã bị bán sang Trung Quốc. Về vấn đề này, Việt Nam không phải là nước duy nhất -- mặc dù Quỹ Động vật Hoang dã Thế giới nói quốc gia này là tàn ác nhất đối với động vật hoang dã.

Nhiều báo cáo khác nhau cho thấy người Việt giết tê giác để lấy sừng nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào khác. Người Trung Quốc trân quí những chiếc sừng vì phẩm chất dược liệu hoang đường của chúng -- cũng như nhiều bộ phận cơ thể của những động vật quí hiếm khác.

Việc mua bán động vật có thể giải thích được sự tiệt vong của hổ, voi và những con thú lớn khác. Nhưng còn chim và chuột thì sao? Vâng, người ta cũng ăn cả chúng, như với hầu hết các loài động vật khác ở đây. Vào tháng Giêng ở Đà Nẵng tôi đã thấy một người hàng rong bên vệ đường đang bán một chậu chuột chết -- lông đã được vặt hết nhưng thân hình còn nguyên vẹn -- sẵn sàng để nấu.

Mùa xuân trước, tổ chức Bảo tồn Quốc tế đã báo cáo rằng một số loài vượn Việt Nam, là một họ hàng của giống đười ươi, “đang đứng trước thảm hoạ diệt vong” -- chúng đã bị ăn thịt hết, chỉ còn lại vài con.

Những điều này đưa ra một câu hỏi thú vị. Người Việt từng ăn thịt qua nhiều thế hệ, trong khi những người láng giềng của họ ở phía tây Đông nam Á -- Cambodia, Lào, Thái Lan và Miến Điện --đa số lại không động đến thú hoang của họ.

Tại những nước trên bạn có thể thấy những đàn chim vốn đã vắng mặt ở Việt Nam, cũng như vô số chó và mèo. Ở những nơi ấy, người ta chủ yếu ăn cơm, và đa số người dân ở các nước này thức ăn của họ không có gì hơn thế.

Việt Nam luôn là một quốc gia hung hãn. Nó đã có 17 cuộc chiến tranh với Trung Quốc kể từ khi giành được độc lập hơn 1.000 năm trước và đã xâm chiếm Cambodia vô số lần và gần đây nhất là vào năm 1979. Trong khi đó, những quốc gia ở phía tây của nó đa phần là thụ động trong những thế kỷ gần đây.

Nhiều nhà nhân loại học và sử học cho rằng sự khác biệt này là từ nguồn gốc của quốc gia. Việt Nam bắt nguồn từ Trung Quốc, trong khi Ấn Độ lại ảnh hưởng nặng nề đến những quốc gia kia -- hai quốc gia với đặc tính vô cùng khác biệt, ngay cả cho đến nay.

Thật rõ ràng đây là một phần nguyên nhân. Nhưng tôi còn cho rằng vì người Việt thường ăn thịt qua nhiều thế hệ, bổ sung một nguồn chất đạm quan trọng trong chế độ ăn uống của họ, điều này cũng giải thích thiên hướng hung hăng của quốc gia này -- và tạo ra một mối tương phản rõ rệt so với các nước láng giềng của nó.

Hiện nay, món ăn được ưa chuộng là thịt chó. Trên thực tế, thịt chó thì rất đắt. Nó được xem là món đặc biệt vì được cho là chứa nhiều châấ đạm hơn những loại thịt khác. Trong truyền thống người Việt, mỗi khi bị xui xẻo, bạn nên ăn thịt chó để thay đổi thời vận. Nhưng bạn không nên ăn vào ngày đầu tháng âm lịch vì sẽ làm vận may đảo ngược. Bạn sẽ gặp xui xẻo.

Nhưng giờ đây truyền thống đang đối chọi với thời buổi hiện đại -- và luật lệ cũng thay đổi theo. Ba mươi năm trước, nuôi chó là phạm pháp. Chính quyền cho rằng thịt chó là một ưu tiên dinh dưỡng nên không được bỏ qua. Quan điểm này vẫn còn phù hợp, mặc dù chính quyền đã bãi bỏ điều luật trên từ nhiều năm qua.

Thực tế là cho đến nay, không là một điều hiếm hoi khi ta thấy dọc theo các xa lộ những chiếc xe vận tải chở những chú chó nằm cuộn trong những chiếc lồng chồng cao đến sáu tầng, rộng tám tầng để đưa ra chợ -- tương tự như cảnh chuyên chở gà đến lò mổ ở phương tây.

Nhưng Việt Nam hiện là một đất nước đang giàu lên nhanh chóng; hơn phân nửa dân số sinh sau cuộc chiến Việt Nam (mà họ gọi là cuộc chiến tranh chống Mỹ). Thu nhập bình quân đầu người là 3.400 Mỹ kim, dù có vẻ không nhiều nhưng lại cao hơn đa số các nước láng giềng. Và một khi giới trung lưu tăng trưởng, ảnh hưởng từ phương Tây cũng tăng theo -- được tiếp thu từ truyền hình, điện ảnh, Facebook, Twitter và những thứ khác.

Điều này làm nảy sinh ra việc một số người muốn nuôi giữ thú vật. Vì thế giờ đây thỉnh thoảng bạn cũng thấy được vày chú chó đang nằm trước hiên nhà ai đó -- dưới con mắt đầy cảnh giác của chủ nhà. Thậm chí giờ đây khi Việt Nam đang trưởng thành và hiện đại hoá nhanh chóng, nếu một chú chó nào lang thang xa nhà, ai đó sẽ bắt cóc chúng và làm thịt.

Đến thăm Việt Nam, nhiều du khách phương Tây đã cảm thấy thất vọng. Như một blogger phưong Tây đã nhận định: “Tôi có thể thành thực nói rằng đấy làm một cảnh rùng rợn nhất mà tôi từng chứng kiến.”

Tôi hoàn toàn đồng ý.

Theo: Danluan 

2 nhận xét:

  1. Người Mỹ ngày càng nghèo cà càng ngu đi.

    Trả lờiXóa
  2. Cái này là về phong tục và văn hóa chứ chẳng có gì là kỳ dị cả. ví như người Nhật hay một số nước châu âu họ săn bắt cá voi, cá nhà tán để lấy thịt và mỡ nhưng VN nhất là người dân vùng ven biển lại đặc biệt tôn trọng loại cá này thậm chí còn làm tang cho chúng khi chết trôi dạt vào bờ biển VN. ông giáo sư này thích chơi sốc đây mà

    Trả lờiXóa